**Chorus** Miền Tây, miền Tây, là bến đợi hiền hòa, Tình yêu quê mình sâu lắng như dòng sông xanh mát. Miền Tây, miền Tây, ánh sáng ban mai, Yêu thương nơi đây, mãi mãi chẳng nhạt phai. (Verse 1) Đi dạo bên dòng sông quê hương, mình thấy bóng chiều dần tắt, Nước trong xanh, ngọt ngào như làn môi của em, thật đáng yêu! Mỗi sáng, mình lại ra vườn, nhìn lúa chín vàng óng ả, Cánh cò bay lả, như nghe lời em hát vang bên tai. Làng quê mình bao la, êm đềm dưới bầu trời, Áo bà ba, nón lá, thơm mùi đồng cỏ nội. Mình yêu từng bến đò, yêu lúa yêu sông, Yêu miền Tây, tình yêu này thật vô cùng. (Chorus) Miền Tây, miền Tây, là bến đợi bình yên, Tình quê mình sâu lắng như dòng sông xanh hiền hòa. Miền Tây, miền Tây, ánh sáng ban mai, Yêu thương nơi đây, mãi mãi không phai nhòa. (Rap) Yo, miền Tây mình yêu là vậy, từ Vĩnh Long tới Cần Thơ, Lúa chín vàng, hương đồng, chiều nào cũng nghe gió thổi như mộng. Bến đò xưa, chiếc xuồng nhỏ, nhịp chèo đưa bao giấc mơ, Con sông như nhịp tim mình, cuộc sống trôi qua thật đậm đà, không ngừng. Văn hóa, con người, tình thương không bao giờ vơi, Cây trái ngọt lành, tình yêu này mình sẽ không rời. Dù có đi xa, trái tim mình luôn quay về, Miền Tây yêu thương là ngọn lửa, cháy sáng trong tim mình suốt ngày. (Verse 1) Làng quê mình bao la, êm đềm giữa trời xanh, Áo bà ba, nón lá, hương đồng cỏ nội, thật gần gũi. Mình yêu từng bến đò, yêu lúa yêu sông, Yêu thương miền Tây, là tình yêu vô cùng, ôi thật tuyệt! (Chorus) Miền Tây, miền Tây, là bến đợi bình yên, Tình yêu quê mình sâu lắng như dòng sông xanh hiền hòa. Miền Tây, miền Tây, ánh sáng ban mai, Yêu thương nơi đây, mãi mãi chẳng phai!