Anh ơi chớ khoan vội mà bực mình Em xin kể lại mà phân minh cho anh tỏ tường Con gái nói giận nhưng mà thực thương Bản tính ương ương nhưng mà không thích nhường Em nói 1 đằng anh mần 1 tăng mần răng em không căng Nói qua nói lại nói dông nói dài nói dại thành ê hê Anh thương anh yêu anh không hắt hủi cho em thành ê chề Trách anh răng mà thương mà giận Trách anh răng vừa giận vừa thương Dọc ngang trái phải chi thì em cũng nương chỉ cần anh ơi đừng lạc hướng Em mong anh đừng giận mần chi Để em nói cho câu ni hi Nắm tay mình cùng đi tới chân trời rộng mở đẩy câu hò em bên nớ anh bên ni Giận thì giận mà thương thì thương Giận thì giận mà thương thì thương Anh sai đường em không chịu nổi Anh ơi anh xin anh đừng có giận vội Mà trước tiên anh phải tự trách mình Anh cứ nhủ rằng em không thương Em đo lường thì rất cặn kẽ Chính thương anh nên em bàn với mẹ Phải ngăn anh không di chuyển ngược lường em thấy giận mình giận ông shipper giận luôn giấc mơ đêm qua còn dang dở giận mưa giận nắng giận cả vần ơ giận luôn câu thơ anh ghi vô trang vở giận mây giận gió giận cả bún bò giận cả câu hò những đêm trăng mờ trăng tỏ giận cả nhành cây, giận luôn ngọn cỏ giận từ con đò giận qua ông lái đò giận anh những lúc anh đang bận giận anh vì anh không cẩn thận giận anh dù biết không cần thiết giận giận giận giận giận giận giận Anh sai đường em không chịu nổi Anh ơi anh xin anh đừng có giận vội Mà trước tiên anh phải tự trách mình Khoan hò bơ hụi Bơ là hụi hết hụi ta hò khoan Là hù là khoan khoan hời khoan hời hò khoan Hết khoan rồi tới hụi Bơ hụi hết hụi ta hò khoan Là hù là khoan khoan hời khoan hời hò khoan Là hù là khoan khoan hời khoan hời hò khoan Là hù là khoan khoan hời khoan hời hò khoan