Xuân tan mọi sai lầm
Qua khoảng trời tương lai nắm lấy
Anh không nghe và không cần
Luôn tưởng rằng anh hay lắm đấy
Nhiều lần quyết đi xa vòng tay này
Có khi vương trời mây
Cảm giác đi xa lại da diết nơi đây
Đường về nhà là đoạn những ký ức, đan vòng tay bồi hồi
Thơm mùi hương thân quen vào trong gió
Với mỗi sáng vang vọng tai lời chào
Khi một ai đi ngang ở đâu đó
Mẹ và bao yêu thương ghì chặt chặt lấy
Kìa cha mái tóc bạc màu mây (bạc nhiều đấy)
Vài thằng nhóc loắt choắt đùa nghịch bỗng tích tắc
Mọi cảm xúc như không thể giãi bày
Và giờ mình được thấy ấm áp khi xuân đang về rồi
Nơi phố xá đi xa con về
Đợi được khoe áo mới, đào phai khắp lối
Trọn vẹn quên hết âu lo cùng sắc Tết muôn nơi
Cùng bạn cùng bè hàn gắn nỗi nhớ khi xuân đang về rồi
Nơi con tim ngỡ không ai chạm tới
Mẹ cha chất chứa và con đã hứa
Dù rằng sóng gió ra sao thì con vẫn sẽ về
Cùng đếm nào, từng phút nào
Có chiếc bánh nghẹn đôi môi
Chẳng kỳ lạ chút nào, lệ ứa trào
Những dấu vết ngọt đâu rồi
Đam mê cháy bùng lên ở nơi ta
Tuy giấc mộng phương trời hơi xa
Gập ghềnh khó đến mấy luôn bước qua
Lỡ vấp ngã đâu có sao lại trở về nhà
Thấp thoáng xa xa cây nêu dương cao ngọn cờ lòng con phấp phới
Có tiếng hót đôi chim râm ran nơi sau vườn nhà làm con nhớ tới
Đã lâu không về đến, gạt bỏ hết ôm nhau chặt thêm
Luôn thấy ấm áp khi ở bên với gia đình
Nơi phía sau trông gai con chưa thể nào vươn tới
Từng dặn lòng luôn cố để giọt nước mắt không tuôn rơi
Khi bước chân đi xa loay hoay thầm mong tìm một ai
Để trở lại cảm giác ở giác ở một nơi khác
Luôn có gia đình gần bên.
Và giờ mình được thấy ấm áp khi xuân đang về rồi
Nơi phố xá đi xa con về
Đợi được khoe áo mới, đào phai khắp lối
Trọn vẹn quên hết âu lo cùng sắc Tết muôn nơi
Cùng bạn cùng bè hàn gắn nỗi nhớ khi xuân đang về rồi
Nơi con tim ngỡ không ai chạm tới
Mẹ cha chất chứa và con đã hứa
Dù rằng sóng gió ra sao thì con vẫn sẽ về