Buồn thì nhớ, không buồn thì lại vuiBao đêm kinh đô ngày đóĐã lâu rồi từ khi sông nôi ngăn đôi nèo khôBước chân đi mà không biết xuân qua đá mâyĐêm rừng sâu gợi thêm hôm tiên đưaÔi cuộc đời đổi thay như nắng mưaMới ngày nào thấm sách đến trường tôi với anhGiờ đâu còn lỡ..