Nước mắt có rớt cũng khô thôi mà
Và chúng ta, có nhớ đến mấy cũng quên thôi mà
Ngày bão giông ta lìa xa mắt em nhòa tựa phiến mây ngà
Ánh sáng sẽ dẫn lối anh đi về
Và sẽ mang ấm áp bước đến ôm anh theo về
Vì chúng ta chẳng ai biết được hôm nay sẽ thế này
Lạc vào những nỗi buồn
Lạc vào nơi góc quen
Để một mình gặm nhấm
Bản nhạc buồn mới cất lên
Vòng tay đã buông rời nhau
Nước mắt em lau bằng tình yêu mới
Thành phố đã quá chật
Đừng nên cố níu tay
Để rồi một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay
Đêm nay xin cho ngủ quên
Để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm
Em đã từng nghĩ về một ngày hai ta
Chia tay nhau dù đoạn đường này dài hay xa
Em overthinking nên đã chuẩn bị tâm lý để một ngày anh rời đi em vẫn còn chút lý trí...
Sao con tim em lại trở nên đau đớn thế?
Chắc bởi vì em đã đắm mình trong cơn mê
Lối thoát để tìm quên em bước tiếp đoạn đường trên khi nước mắt đã gọi tên bằng tình yêu mới...
Anh ta rất yêu chiều
Nâng niu với cố gắng thấu hiểu hết những tổn thương em lỡ mang theo quá nhiều
Rất mong anh sẽ tìm được một người mà anh yêu
Sẽ bên anh lúc vui hay cả những lúc anh cô liêu
Chẳng còn gì để níu
Cũng chẳng cần phải nếu
Lạc vào những nỗi buồn
Lạc vào nơi góc quen
Để một mình gặm nhấm
Bản nhạc buồn mới cất lên
Vòng tay đã buông rời nhau
Nước mắt em lau bằng tình yêu mới
Thành phố đã quá chật
Đừng nên cố níu tay
Để rồi một lần nữa lại nhận về mình những đắng cay
Đêm nay xin cho ngủ quên
Để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm
Để nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm
Những ngày buồn thương và đời em chỉ toàn quen những người lạ
Mối tình ngày xưa từng ngủ sâu chợt ngày kiA quay về nhà
Ngồi trên sofa, nhâm nhi ly cafe
Hỏi em ra sao, có thêm bao niềm vui mới
Yêu thêm bao người vÀ quen thêm bao người